THÔNG BÁO

Từ ngày 8/9 Website đổi tên miền từ AiLoveManga.Com sang AiLoveManga.Net

[Spoiler Manhwa] Dưới bóng cây sồi

Thông tin manhwa

  • Tên truyện: Dưới bóng cây sồi
  • Tên khác: Under the Oak Tree
  • Tác giả: Kim Soo-ji
  • Họa sĩ: Namu
  • Thể loại: Drama, Fantasy, Josei, Manhwa, Romance, Smut
  • Tình trạng: Đang tiến hành

Spoiler dưới bóng cây sồi

dưới tán cây sồi
PART 1
(Riftan phát hiện ra Max bị bạo hành bởi Công Tước Croix)
Max đau đớn rên rỉ, thở hổn hển như một con thú, thậm chí không dám nghĩ tới việc ngẩng đầu lên. Sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai cô.
“Giờ…Ông đang làm gì thế hả?”
Max từ từ ngẩng đầu lên trong khi Riftan nắm chặt cổ tay của Công tước xứ Croix, nhìn xuống cô ấy như thể anh ấy không thể tin được những gì mình đang thấy.
Thật khó để biết ai trông ngạc nhiên hơn: anh, cô, hay Công tước Croix.
Max vẫn như một bức tượng, nàng ước gì anh biến mất như một ảo ảnh. Nàng nghĩ rằng nàng thà bị cắt thành từng mảnh còn hơn bị Riftan nhìn thấy trong tình trạng khốn khổ này.
Nhưng số phận vẫn như mọi khi, phản bội lại những kỳ vọng của cô và quay lưng lại với cô một cách không thể nào tránh khỏi. Anh vẫn đứng đó. Cô chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt của anh trước đây với một biểu cảm chết chóc như vậy.
Người đầu tiên trong số họ tỉnh lại là Công tước Croix. Công tước hất tay Riftan đang nắm chặt lấy cánh tay của ông ta, Ông ta thay đổi ánh nhìn từ cánh cửa rộng mở đến khuôn mặt của kẻ đột nhập. Khuôn mặt ông từ từ méo mó vì tức giận.
“Làm thế quái nào mà ngươi vào được đây? Sao mày dám đột nhập vào lâu đài của tao! Tao sẽ không cho qua chuyện này nếu mày không ra khỏi đây ngay bây giờ…. ”
“Bây giờ…”
Giọng của Riftan cực kỳ đơn điệu và thanh thoát. Nhưng có điều gì đó dữ tợn trong giọng điệu của anh khiến ngay cả Công tước xứ Croix đang nóng nảy cũng phải dừng lại. Riftan tiếp tục, chuyển ánh mắt anh đang dán chặt vào cô lên khuôn mặt kinh ngạc của Công tước.
“Trả lời câu hỏi của tôi.”
Đây là lần đầu tiên trong đời Max nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của cha mình như vậy. Những gì ông ta nhìn thấy trong mắt Riftan, khiến ông ta nao núng và lùi lại một bước, và ngay sau đó ông ta đỏ mặt như thể bị xúc phạm bởi chính hành động của mình.
“Đừng có làm thái độ như là mày đã chứng kiến chuyện gì nghiêm trọng vậy! Là một người cha, tao phải sửa những thói quen của con gái mình. Cha mẹ kỷ luật con cái là điều đúng đắn. ”
“Kỷ luật…?”
Riftan nghiêng đầu sang một bên như thể anh không hiểu những gì mình vừa nghe thấy. Giọng anh trầm và buồn một cách kỳ lạ.
“Vậy đây là … kỷ luật của ông?”
Khi ánh mắt anh nhìn xuống cô lần nữa, Max rụt vai và nắm lấy gấu váy của cô bằng những ngón tay run rẩy như muốn xé nó ra.
Mắt anh lần lượt lướt qua những vết bầm tím của cô, sau đó là mái tóc vương vãi của cô, làn da đen trên đầu nơi cô bị đánh bằng gậy và những vết sưng lên trông giống như giun đất. Chưa bao giờ trong đời cô cảm thấy đau khổ hơn thế.
Cô cúi đầu xuống, không thể nhìn thẳng vào mắt anh. Công Tước giải thích bằng giọng nói cáu kỉnh.
“Có một linh mục cấp cao ở tầng dưới. Những vết thương như thế này sẽ không để lại dấu vết sau khi chữa lành bằng phép thuật! Nếu mày muốn dạy dỗ con cái biết cách vâng lời một cách đúng đắn, mày sẽ phải mất nhiều công sức thế này ”.
Công tước thốt lên và nâng cái cằm nhọn lên cao như thể ông ta không thích việc mình phải bào chữa.
“Bây giờ đến lượt mày giải thích. Làm thế quái nào mà mày vào được đây? Không phải tao bảo mày cút ra rồi sao? không lý nào mà mày lại không biết lẻn vào lâu đài Công Tước là một trọng tội. Mày đã sẵn sàng để trả giá cho điều này, phải không? ”
Riftan nhìn ông ta chằm chằm mà không trả lời. Với vẻ mặt tĩnh lặng đó, Công tước xứ Croix lo lắng tặc lưỡi và vung tay một cách xấc xược.
“Bây giờ cút khỏi đây. Tao sẽ nói chuyện với mày trong phòng khách. Mày sẽ phải đưa ra một lý do thích hợp. ”
“…Tôi hiểu rồi.”
Riftan hầu như không hé miệng. Đứng cứng đơ như tượng, anh từ từ quay người đi về phía cửa. Max nhìn chằm chằm vào lưng anh với vẻ hoài nghi khi anh bắt đầu rời đi. Cô cảm thấy ớn lạnh như thể rút hết máu trong người.
Cô nghĩ đến việc gọi anh để cầu xin sự giúp đỡ, nhưng đôi môi cô đang run rẩy.
Riftan dừng ngay trước cửa. Sau đó anh chọn một chiếc ghế tựa bên cạnh rồi quay người, bình tĩnh tiến lại.
Khuôn mặt của anh rất bình tĩnh và kiềm chế, đến nỗi cô không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra cho đến khi cô thấy anh giơ tay và chiếc ghế lên không trung.
Chiếc ghế không ngừng vỗ vào thân hình mảnh mai của công tước. Max mở to mắt. Thời gian bỗng như trôi chậm lại. Chiếc ghế vỡ thành nhiều mảnh, những mảnh gỗ văng tứ tung, và cơ thể của Công tước bay trong không trung như một con bù nhìn và lăn xuống sàn. Những tiếng rên rỉ, la hét và những âm thanh kinh ngạc kỳ lạ bật ra từ miệng cha cô.
“Mày… Mày đang làm gì vậy…!”
Công tước, người nằm dài trên sàn, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, nhướng phần trên của mình lên và nhìn lên Riftan như thể ông ta không thể tin được những gì vừa xảy ra với mình.
Mái tóc hoa râm luôn được vuốt ngược gọn gàng ra sau, bây giờ trông chúng trở nên thật lộn xộn và máu thì đang chảy ra từ miệng ông ta. Ông ta chỉ vào anh với khuôn mặt méo mó như một con quỷ.
“Mày, Mày dám… Sao mày dám…!”
Công tước, người đang rít lên một tiếng chói tai khi cánh cửa sắt kêu cót két, rướn người lên và hét toáng lên.
“Lính canh…! Lính canh đâu… Bắt thằng khốn này ngay lập tức… Mẹ nó! ”
Riftan sải bước và đá vào bụng ông ta. Công tước Croix mặt mũi xanh mét và lăn lộn trên sàn. Máu và chất nôn ứa ra miệng.
Max hoàn toàn bị thôi miên bởi cô nhận ra sự thật rằng bạo chúa đã cai trị cuộc đời cô lại có thể yếu ớt đến vậy.
Riftan vặn cổ Công tước Croix đang vật lộn với cơn đau, nhấc bổng ông ta lên và đập đầu ông ta không ngừng vào tường. Cú va chạm khiến cơ thể của gã quý tộc như một con búp bê bị vỡ. Riftan trầm giọng lầm bầm, trong khi vò đầu ông.
“Tại sao ông lại lo lắng vậy? Có một linh mục cấp cao ở tầng dưới mà … ”
“huh, oh !.”
Đôi chân dài gầy guộc của Công tước lủng lẳng trên không trung. Mặt ông ta tối sầm lại vì sốc và sợ hãi. Ông ta vật vã thổn thức trước nỗi đau lần đầu tiên trong đời, đá, cào bằng đủ cách vào cánh tay dày cộp của Rìtan đang được bao bọc bởi bộ giáp
Nhưng Riftan không hề nhúc nhích, nhìn xuống Công tước như thể anh ta đang nhìn một con bọ đang giãy giụa. Sau đó, anh giơ nắm đấm lên. Đúng lúc đó, có người xông vào phòng và ngăn anh lại.
“Chỉ huy!”
Elliott và Uslin khoác áo choàng đen nắm lấy cánh tay của Riftan từ cả hai phía. Khi họ buộc anh phải thả tay ra, khuôn mặt của Riftan, vốn đã cứng đờ vô cảm, đã biến dạng dữ dội như thể một câu thần chú phong ấn bị phá vỡ.
“Buông ta ra!”
“Ngài đang làm cái quái gì thế? Dù ngài có là Chỉ Huy chúng tôi không thể để ngài làm điều này…! ”
Riftan lắc nắm đấm ngay lập tức, nắm đấm của anh ta lắc mạnh đến mức nâng cả hai người lên khỏi sàn.
Hàm của nhà quý tộc bị nghiền nát như đất sét và đôi mắt của ông như bị lật lại. Riftan lại giơ nắm đấm vào mặt công tước đang chảy đầy nước dãi và máu be bét. Elliott gồng mình và cố gắng tóm lấy cánh tay anh.
“Lãnh Chúa Calypse, ông ta thực sự sắp chết rồi! Nếu ông ta bị ngài đánh một lần nữa ông ta sẽ chết ngay lập tức! ”
Riftan vùng vẫy và hét lên như một con thú bị xích. Max nhìn toàn cảnh với vẻ mặt choáng váng.
Mặt cha cô đầy máu. Ông ta bị rơi xuống sàn và bất động. Trong khi cô sửng sốt nhìn vào bộ dạng tiều tụy, đau khổ đó thì có người chạy vào phòng.
Nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, Max kinh ngạc. Ruth thở hổn hển và liếc nhìn quanh phòng với khuôn mặt đầy ngỡ ngàng, và khi ánh mắt anh lướt qua cơ thể cô, anh mở to mắt. Mặt anh trắng bệch hơn cả phấn.
“Ôi, Chúa ơi, phu nhân… Cái quái gì thế này….”
Khi bàn tay anh sắp chạm đến cô thì Riftan gầm lên.
“Đừng chạm vào cô ấy!”
Riftan đẩy các hiệp sĩ ngay ra lập tức, lao đến cô và tát vào tay Ruth một cách thô bạo. Khi nhìn thấy anh ta hoàn toàn mất đi lý trí, Max rên rỉ và co lại như một con chó con. Ruth cũng vậy, ấp úng như thể chán ngấy với thái độ giận dữ của anh, rồi nói một cách thận trọng như để xoa dịu con thú đang bị kích động.
“Bình tĩnh, tôi phải sử dụng một bùa chú chữa bệnh cho vợ của ngài.”
Riftan dường như không hiểu Ruth. Đôi mắt đen láy với đôi đồng tử giãn ra của anh ta như thể bị ma nhập, và khuôn mặt không chút máu của anh méo mó. Ruth tiến lại gần một cách cẩn thận, như thể không muốn chọc tức anh nhiều nhất có thể.
“Tôi sẽ không chạm vào cô ấy. Tôi chỉ đang cố gắng chữa lành cho cô ấy. ”
Ruth đưa tay đỡ cô một lần nữa và Riftan căng mình. Nhưng lần này anh không đẩy cậu ra. Max ho lên, hít thở sâu, cảm thấy cơn đau từ từ dịu đi.
Khi nỗi đau thể xác qua đi, nỗi đau đến từ niềm tự hào bị nghiền nát của cô ập đến. Cô vén gấu quần áo lên tới cằm, bắt gặp những cái nhìn giữa khuôn mặt của Riftan và Ruth và khuôn mặt cứng đờ của các hiệp sĩ đang bị sốc, cô cúi đầu và giấu khuôn mặt của mình trong mái tóc rối bù.
Sự xấu hổ và ô nhục chọc vào sống lưng cô như một chiếc dùi nhọn. Tất cả những gì cô muốn bây giờ là trở thành cát bụi và biến mất.
“Được rồi, tôi đã xong.”
Ruth bỏ tay ra và Riftan nhanh chóng cởi áo choàng và quấn chặt quanh người cô. Rồi anh ôm cô vào lòng và bước ra cửa.
Max quay đi, tâm trạng không ổn định, như thể cô đang lơ lửng trên một đám mây lạnh. Rosetta đứng ở một bên của hành lang lạnh lẽo nơi bóng tối bắt đầu chìm xuống. Cô từ từ đến gần cánh cửa, lạnh lùng nhìn xuống người cha đã nằm bất động như một cái xác, nghiêm giọng hỏi.
“…Ông ấy chết rồi à?”
“Ông ấy vẫn còn sống. Nhưng nếu cô không nhanh chóng gọi linh mục, ông ấy có thể chết. ”
Elliott, người cúi xuống và xem xét tình trạng của Công tước, bình tĩnh trả lời. Rosetta không làm gì khác ngoài việc gật đầu.
Max nhìn em gái mình với đôi mắt vô hồn. Cái quái gì đang xảy ra ở đây? Cô tự hỏi không biết có phải mình đang gặp một giấc mơ kỳ lạ vì bị đánh ngất xỉu hay không.
Cô em gái xinh đẹp vốn là niềm tự hào của cha, điềm nhiên quay đầu khỏi ông và chỉ tay về phía hành lang không có ánh sáng.
“Tôi đã ra lệnh cho một người giúp việc bỏ thuốc ngủ vào bữa ăn của lính canh. Nhưng lính canh ở phía đông vẫn còn tỉnh táo. Chắc hẳn họ đã nghe thấy tiếng động, vì vậy họ có thể trên đường đến đây ngay bây giờ. Hãy tiếp tục và ra khỏi lâu đài trước khi họ đến. ”
Và sau đó chỉ sang phía bên kia. Đôi mắt lạnh lẽo của cô ấy liếc qua khuôn mặt của Max và Riftan rồi lảng đi.
“Đừng quên điều này không liên quan gì đến tôi.”
“Cô sẽ không bị liên luỵ đâu.”
Khi Uslin trả lời thẳng thừng, cô ấy bước đi bình tĩnh và duyên dáng xuống sảnh. Khi nhìn theo bóng lưng của cô, Riftan quay lại và nhanh chóng bước theo hướng mà Rosetta chỉ.
Không ai nói gì khi bước xuống cầu thang qua hành lang dài. Trong một khoảng lặng, Riftan, leo xuống bốn tầng cầu thang, bước vào lối vào. Ngay khi họ chuẩn bị đi qua cổng sau, Đội cận vệ của Công tước với vũ khí trên tay đã cản đường đội hiệp sĩ. Những người lính ngay lập tức bị kinh ngạc khi họ nhận ra khuôn mặt của Riftan.
“Đây là thứ hành động gì đây? Sao cậu dám xâm nhập vào lâu đài! Cậu có biết đây là lời tuyên chiến Anatol với Công tước xứ Croix không? ”
Trong số những người bảo vệ, một trong những hiệp sĩ được yêu mến nhất của cha cô bước ra và hét lên một cách cẩn trọng. Nhưng thái độ táo bạo đã giảm xuống chỉ trong một lần lướt qua trước cái nhìn dữ tợn của Riftan. Riftan nói với một giọng u ám.
“Ta hy vọng ông ta làm được. Ta sẽ thiêu rụi lũ các ngươi. Lâu đài này, cả vùng đất này,
mà không để lại dấu vết ”.
Hàng chục lính canh đã chùn bước và lùi lại. Khuôn mặt của những người lính canh, những người biết rõ ý nghĩa của việc đối mặt với đội quân hùng mạnh nhất của phương Tây, tái xanh mặt. Elliot tự ý bước ra trước mặt họ, tuyên bố một cách thẳng thừng.
“Các người biết rõ rằng Miss Calypse thuộc về Lãnh Chúa Calypse. Tôi phải nói rõ rằng Công tước phải chịu trách nhiệm về việc giam giữ vợ của Ngài Calypse ở Croissant ngay từ đầu. ”
“Tiểu thư là con gái của Công tước! Cô ấy chưa bao giờ bị bỏ tù…! ”
“Caron, tại sao cậu còn nói chuyện với họ? Cho đến ngày nay, Anatol và Công tước là kẻ thù của nhau. Sau này, nếu cậu cắt cổ họ và đi ngang qua, thì vẫn chưa đủ đâu. ”
Như thể sự kiên nhẫn của anh đã đến giới hạn, Uslin rút dao và bước về phía trước. Sau một cuộc xung đột ngắn, người lính canh nhìn các hiệp sĩ và nhường đường cho họ, họ biết rõ rằng họ không thể ngăn chặn đội hiệp sĩ.
Riftan giẫm bước lên phía trước. Họ nhanh chóng ra khỏi lâu đài, với Elliott và Uslin hướng thanh kiếm từ trái sang phải để cảnh giác xung quanh.
Không khí ban đêm lạnh lẽo tràn xuống đôi má đông cứng của cô, nơi nước mắt đã khô. Max vùi mặt cô vào lồng ngực lạnh giá được bao bọc bởi áo giáp của anh và tràn vào trái tim cô.
Anh tháo dây cương con ngựa của mình đã bị buộc vào bên một cái cây, cho cô ngồi vào yên, rồi leo lên phía sau cô. Mãi cho đến khi tiếng vó ngựa bắt đầu vang lên khắp nơi, cô mới phát ra tiếng nức nở.
Cô không thể biết điều mình cảm thấy là tuyệt vọng hay nhẹ nhõm. Max khóc thành tiếng với hơi thở dồn dập.

Đọc truyện Dưới bóng cây sồi

Nguồn: Nguyễn Hà Diễm Anh

0 Bình Luận
Inline Feedbacks
View all comments